31 Tháng Năm, 2020

Giấc mơ của cha mẹ nhưng là nỗi đau lòng của con nơi xứ người

Những bậc cha mẹ Việt thường nuôi một lối suy nghĩ đi du học là tốt cho con, cho con tự lập và mình chỉ cần lo việc mua vé máy bay du học Mỹ là xong rồi. Cha mẹ của các du học sinh Mỹ đôi khi quá kỳ vọng vào con cái, ví dụ như tư tưởng “một người làm quan cả họ được nhờ”, “thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly” làm con cái bị áp lực dày vò trầm trọng. Có những du học sinh đang sống cuộc đời người khác chứ không phải sống cuộc đời chính mình chỉ vì hai chữ ước vọng của cha mẹ. Hãy lắng nghe chia sẻ nghe một cuộc đời của du học Mỹ với những suy nghĩ đau khổ giày vò cậu ấy trong những năm tháng du học ở trung tâm thung lũng Silicon, trường Stanford, California của Mỹ qua bài viết của USIS Education – trung tâm tư vấn du học Mỹ.

1. Tham vọng của cha mẹ, bi kịch của con

Tôi từ lúc bé đã là một cậu bé trầm mặc, thích may vá, thích những cuốn thơ ca, thi từ cổ xưa, thích vẽ tranh và đàn bầu. Nhưng trong suốt những năm tuổi thơ, thứ mẹ tôi kỳ vọng ở tôi là một con người khác. Tôi phải là một đứa bé “con nhà người ta” với bảng cao chót vót của dân chuyên Toán trường Amsterdam. Mỗi lần đi họp lớp về là mẹ chì chiết. Tôi thiết nghĩ đi du học để mẹ vừa lòng và để tôi bớt bị mẹ kèm cặp, nhưng không, câu chuyện đi du học của tôi càng là những chuỗi ngày bị áp lực tâm lý khủng hoảng. Vì ở đây chuyên ngành đào tạo chuyên sâu cần sự đam mê, cần sự đầu tư kỹ lưỡng, cần một lộ trình du học rõ ràng, cần nhiều tiền bạc, công sức và chất xám của du học sinh Mỹ, chứ không cần một gã mơ màng chưa biết mình là ai.

Học đến đêm khuya không một giấc ngủ ngon là điều bình thường khi tôi du học Mỹ

Mẹ gọi điện thoại qua Skype cho tôi mỗi ngày, ngoài việc nhắc nhở ăn uống chính là đốc thúc ôn bài, đã đạt được các giải gì trong kì thi nào, rồi phải chụp ảnh về để mẹ nói cho các bác trong họ.

Đôi lúc, tôi thấy tôi như một cái máy để mẹ tự hào chứ không phải đứa con để cho mẹ thương yêu. Có những lần học mệt đến chảy máu cam, tôi bèn chạy vào phòng tắm xối nước rồi đứng thẫn thờ trong ấy không biết vì gì. Đợt đó, tôi bị cảm lạnh, câu hỏi đầu tiên của mẹ tôi lại là: “Bệnh tật thế có ảnh hưởng gì đến kì thi hay không? Có phải con thi rớt hay không?”. Lúc đó, tôi ước gì mình chưa từng sang đây, để kỳ vọng của mẹ vào thành tích của mình không càng ngày càng cao như thế.

2. Du học sinh Mỹ không học đúng chuyên ngành

Lúc mới đầu sang tôi hốt hoảng vì bị rơi vào tình trạng cư trú bất hợp pháp ở Mỹ. Hóa ra, do mẹ tôi quá nôn nóng, thấy con nhà bên cạnh đi du học liền vội vã lập kế hoạch đi du học Mỹ cho tôi, không để ý nhiều đến thời hạn visa du học. Sau những khác biệt quá lớn về lối sống giữa người Mỹ và Việt Nam, có lúc tôi đăng ký trễ môn hoặc học tập không bằng người do kết quả kém cũng một phần là do không chuẩn bị kĩ kiến thức.

>>> Xem thêm: Kinh nghiệm tự học để hoà nhập môi trường giáo dục ở Mỹ

Khi học không đúng chuyên ngành, chẳng khi nào bạn thật sự thoải mái cả, nó như nhà tù vậy

Tuy vậy, tôi làm rất tròn vai một người du học sinh Mỹ gương mẫu. Nhưng càng học chuyên sâu về môn kinh tế mẹ quyết định chọn cho tôi vì cho rằng nó có tương lai tốt đẹp, thì tôi càng thấy cô đơn. Thành tích của tôi ngày càng thụt lùi, khiến mẹ lo suốt ruột.

>>> Xem thêm: Các kênh Instagram giúp bạn khám phá Mỹ

Một lẽ dĩ nhiên, ở Stanford, hàng ngày hàng giờ đều có những con người ưu tú khiến mẹ tôi ghen tức đến đỏ mắt, cứ hỏi : “Sao mày không giỏi được như họ nhỉ? Trời ơi, có đứa còn giành được học bổng lên báo đây này”. Bên ngoài thì tôi vâng dạ đủ điều, nhưng tôi biết học không đúng chuyên ngành và đam mê thì khó mà tiếp tục được nữa. Năm 2, tôi giấu mẹ, chuyển từ trường Kinh doanh sang Khoa học và nhân văn. Thím hai tôi gọi cho tôi bảo khi mẹ tôi biết tin đã ngất xỉu ngay trong nhà.

3. Án tử của lối sống như bao người

Căn nguyên đầu tiên là quyết định sai lầm từ sự thiếu hiểu biết. Tôi không biết mình muốn gì mà chỉ luôn làm đối phó để mẹ đừng suốt ngày rỉ rả những lời oán trách bên tai. Tôi biết mẹ kỳ vọng vào tôi quá nhiều nên mới như thế. Nhưng mẹ đâu có biết, giấc mơ của mẹ chính là nỗi đau của con nơi xứ người. Mẹ đang đặt con vào vị trí một người xa lạ mà quan sát, mà vò ép, mà đặt ra yêu cầu chứ không phải đứa con mẹ mang nặng đẻ đau.

Tôi đã gọi điện về xin lỗi mẹ nhưng mẹ nạt bảo không nghe máy, mẹ nói: “Tao không có đứa con trai bất hiếu như mày”. Mặc dù, biết tôi sẽ khiến thất vọng nhưng tôi vẫn kể câu chuyện về một người bạn khác cũng du học trái chuyên ngành vì áp lực từ gia đình, từ xã hội như tôi cho mẹ nghe. Nó đã treo cổ tự tử trong phòng ở. Nghe đến đây, mẹ tôi im lặng.

Đừng sống trong những định nghĩa của người khác, mà hãy bứt phá để sống cuộc đời của chính mình

Tôi nói: “Vì cái chết của nó mà con nhận ra, con buộc phải thật sự sống cho chính mình mẹ ạ. Dù mẹ có can ngăn thế nào, con xin mẹ, đừng bắt con sống theo mẫu số chung mà mọi người hay thừa nhận nữa”. Và ngay khi mẹ cất lời hỏi thăm sức khỏe gần đây của tôi, tôi bỗng hiểu ra mình vừa thoát được một án tử ghé thăm vì suýt sống một của đời vay mượn của ai đó, trong giấc mơ du học Mỹ của mẹ tôi.

Khi đi du học trở thành một công cụ để các bậc làm cha làm mẹ khoe khoang con mình thì ý nghĩa chân chính của con đường kiếm tìm kiến thức đã bị bóp méo. Có những nỗi đau không tên trong lòng các du học sinh Mỹ nơi xứ người, nhưng không nỗi niềm nào đau khổ hơn việc bị chính cha mẹ mình phủ quyết giấc mơ, phủ quyết con tim chính mình. Vậy nên, hãy chuẩn bị cho mình một tư tưởng rạch ròi và đúng đắn. Đừng bao giờ đi du học chỉ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, hiếu danh vô nghĩa của thiên hạ, hãy du học vì chính bản thân mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *